Thứ Hai, ngày 14/10/2019 15:01 PM (GMT+7)
Thứ Năm, ngày 19/09/2019 13:33 PM (GMT+7)

Chồng đi đến nắm tay bảo: "Về nhà đi em" khi tôi bước ra từ nhà nghỉ với nhân tình

Hôm ấy tôi nói với chồng rằng mình phải đi làm thêm mà không biết anh đã bí mật theo dõi phía sau. Anh theo tôi đến tận nhà nghỉ, nhìn tôi lén lút vào trong cùng người đàn ông khác.

   

Trước đây, tôi rất ghét những người xen vào gia đình người khác. Bởi bố tôi từng vì một người phụ nữ mà tan cửa nát nhà. Vậy mà cuối cùng, chính tôi lại lâm vào con đường không lối thoát ấy.

Tôi có một người chồng hết lòng yêu thương vợ, một đứa con ngoan ngoãn kháu khỉnh và rất thông minh. Chồng tôi là người đàn ông hiếm có, anh chiều vợ, thương con lắm. Suốt 5 năm sống với nhau, chưa bao giờ chồng tôi to tiếng với vợ. Bất kể chuyện gì, dù lớn hay bé, anh cũng tôn trọng ý kiến của tôi và luôn đối xử với tôi tốt hơn tất cả những người đàn ông khác.

Cả đời này tôi sẽ không bao giờ quên ngày hôm ấy, ngày định mệnh của cuộc đời tôi và chồng. Sáng ấy, khi tôi đang làm việc thì đồng nghiệp của chồng tôi gọi điện. Họ nói anh bị đau bụng quằn quại và đang trên đường đi cấp cứu. Tôi tức tốc đến bệnh viện, nơi chồng tôi đang được chẩn đoán và điều trị.

 chong di den nam tay bao: "ve nha di em" khi toi buoc ra tu nha nghi voi nhan tinh hinh anh 1

Ảnh minh họa

Sau một buổi chiều xét nghiệm, bác sĩ yêu cầu tôi thực hiện chuyên sâu vì họ nghi ngờ chồng tôi có một khối u ác tính ở dạ dày. Tôi khựng lại khi nghe những lời nói đó từ bác sĩ. Thời gian chờ đợi kết quả xét nghiệm với tôi dài cả thế kỷ. Điều không may mắn đã xảy ra, chồng tôi mắc căn bệnh ung thư dạ dày và hiện tại khối u đã di căn đến những bộ phận khác của cơ thể.

Những ngày tháng sau đó, cuộc sống của gia đình tôi bị đảo lộn hoàn toàn. Con trai tôi phải chuyển đến học ở một trường có học phí rẻ tiền hơn trường cũ. Nhà cửa, đồ đạc có giá trị cũng bị đem bán để phục vụ điều trị cho chồng tôi. Những lúc nhìn thấy con ngồi học trong gác xép chật hẹp, chồng tôi lại cúi đầu tự trách mình. Anh nói tôi hãy để cho anh về quê, trời thương ngày nào thì anh sống vui vẻ bên bố mẹ, vợ con ngày ấy.

Nhưng tình nghĩa vợ chồng bao năm, làm sao tôi có thể khoanh tay nhìn chồng ra đi như vậy. Tôi vay mượn hết những nơi có thể, tìm hiểu đủ các tài liệu về y khoa để biết thêm về căn bệnh mà chồng đang mắc phải. Rồi tôi tìm được một phương pháp khả thi, nhưng phác đồ ấy ở Singgapore và chi phí để điều trị đắt đỏ vô cùng.

Đứng trước lựa chọn ấy, tôi đã ngoại tình để dùng những đồng tiền kia cứu mạng chồng. Có lẽ mọi người cho rằng tôi đáng khinh, nhưng ngoài cách ấy, tôi không còn cách nào kiếm tiền nhanh hơn cả. Tôi nghĩ mình có thể trót lọt, và khi nào chồng tôi vượt qua cơn bạo bệnh, nhất định tôi sẽ từ bỏ người đàn ông đáng tuổi bố mình.

Nhưng chuyện lại xảy ra theo một chiều hướng khác. Hôm ấy tôi nói với chồng rằng mình phải đi làm thêm mà không biết anh đã bí mật theo dõi phía sau. Anh theo tôi đến tận nhà nghỉ, nhìn tôi lén lút vào trong cùng người đàn ông khác. Chắc chắn trong 2 tiếng đồng hồ ấy, chồng tôi đã đau khổ, dằn vặt còn hơn cả những nỗi đau thể xác mà anh phải gánh chịu.

 chong di den nam tay bao: "ve nha di em" khi toi buoc ra tu nha nghi voi nhan tinh hinh anh 4

Ảnh minh họa

Khi tôi bước ra khỏi nhà nghỉ, trời đã nhá nhem tối, người tình của tôi lên xe oto về còn tôi thì bắt xe ôm về nhà. Nhìn sang kia đường, tôi đứng tim khi chồng đang nắm tay con đứng đợi mình. Thấy tôi, anh dắt con rảo bước sang đường rồi đứng trước mặt tôi. Đối diện với chồng, tôi không thể giấu được sự run sợ nên đã chắp tay xin anh hãy cho tôi một cơ hội.

Chồng tôi không cáu, không đánh vợ. Anh mỉm cười nói với tôi: “Về nhà thôi em”. Câu nói đó của anh càng khiến tôi đau lòng hơn. Đêm ấy, chồng tôi nói anh đã chấp nhận số phận và tôi không cần bán rẻ mình để cứu sống anh. Anh muốn cùng tôi và con đi du lịch nhiều nơi, có thật nhiều kỷ niệm thay vì lay lắt ở bệnh viện. Chúng tôi đã ôm nhau khóc, chưa bao giờ tôi thấy tuyệt vọng đến thế.

Tôi đã chấp nhận ước nguyện đó của chồng. Khoảng thời gian còn lại, nhất định chúng tôi sẽ không để thừa một giây phút nào. Nhất định là chúng tôi sẽ hạnh phúc, dù đó là ngày đầu tiên hay ngày cuối cùng đi chăng nữa.

(*) Tít bài đã được Dân Việt đặt lại. 

Theo Ngọc Trinh (phunusuckhoe)
Xem bình luận

TIN ĐỌC NHIỀU

Ba chồng tôi trốn không ra, mẹ chồng đứng cự cãi một lúc thì quay...
Tôi với chồng đã cưới nhau được 4 năm và có 1 con gái 2 tuổi. Nhiều...
Nhiều lần, Minh tưởng mẹ vợ ghét chó, mang đồ của nó đi vứt. Chàng...